|
Têrêsa M. Phạm Viện Tân Lợi |
VỮNG TIN NƠI CHÚA |
Mẹ ơi ! cuộc đời con chẳng đáng xin Mẹ điều gì cao siêu, Chỉ xin Mẹ ban cho con như cây đèn cầy nhỏ luôn cháy – Tuy “leo lét” nhưng cũng đủ sáng cả gian nhà, tan chảy ra theo thời gian và cuộc sống để con can đảm và trung thành theo Chúa, loan truyền lời Chúa và lòng sùng kính Đức Mẹ dấu yêu. Thật vậy, đã nhiều lần hồi tưởng lại những năm tháng cuộc đời em đã đi qua, nào vui buồn, sướng khổ …em mới cảm nhận được lòng Chúa yêu thương em như thế nào, em cứ tiếc : - Sao Chúa không đến với con sớm hơn. Nghe câu này có lẽ các anh, chị cũng thấy khó hiểu phải không ? Dạ - Không phải ai sinh ra cũng có diễm phúc được biết Chúa. Và đây là trường hợp của riêng em. Khi đã đến tuổi khôn, lúc đó em còn ở ngoài Bắc, em có biết nhà thờ, có nghe tiếng chuông, có thấy người đi lễ qua nhà em, nhưng Chúa đối với em còn quá xa vời. Lúc đó em nghe người ta nói : Đạo công giáo họ ác lắm, chứ em thì chưa cảm nhận được điều gì . Thời gian sau, năm 1984 – em theo gia đình vào Tân Lợi, Sông Bé. Cuộc sống lúc đó còn quá khó khăn chứ không như bây giờ. Em đã quen ông xã em bây giờ, lúc đó ông xã em vào có một mình và ở nhà người bà con xa. Quen nhau một thời gian rồi em mới biết ông xã theo đạo công giáo. Ông xã bảo : Nhà anh, mợ và thím của anh cũng là người lương, sau mới theo đạo. Em nghe vậy nên cũng đồng ý. Ông xã nhờ vài người bà con đại diện họ nhà trai sang nói chuyện với bên nhà gái …Công việc xong xuôi và đám cưới được tổ chức năm 1985, không có phép đạo gì cả. Cuối năm 1985, hai vợ chồng em dắt nhau về quê nội. Vì gia đình nội là đạo gốc, khi chúng em về thì chưa có phép tắc gì cả, nên em gặp phải sự lạnh lùng ghê sợ, các chú, thím bên nội không ai dám sang vì sợ phạm tội. Lúc đó em buồn nhiều lắm mà em thì có biết gì đâu … Đến ngày mồng ba tết, ông xã chở mẹ chồng em lên quê ngoại cách đó khoảng 3 cây số, còn em thì ở nhà. Các cậu em không thấy em thì làm toáng lên, liền bắt ông xã về chở em lên. Em như người sắp chết chìm vớ được phao. Các cậu cũng cắt nghĩa cho em nghe đạo công giáo là như thế nào, rồi bảo đã lỡ rồi thì các con hãy thương yêu nhau, làm ăn, rồi xin làm các phép sau. Cho đến bây giờ em vẫn tin một điều, lúc đó các cậu đúng là những người cứu tinh đã cứu vớt hoàn cảnh của em theo tình người. Sau lần đó, chúng em trở lại Sông Bé và lần lượt 2 đứa con ra đời, một đứa 86, một đứa 88. Đến năm 89, nhờ gia đình ông bà Đông, 2 đứa con của em được đưa ra Tân Hưng rửa tội. Còn chúng em, đến năm 1990, bố chồng em mang giấy của Cha xứ Thượng Phúc, Thái Bình vào. Khi ấy chúng em xuống Phú Giáo gặp Cha xứ, Ngài cho sách và hướng dẫn chúng em học giáo lý. Rồi cũng năm đó Cha ban các phép và hợp thức hoá cho gia đình chúng em. Thời gian này, chúng em vào ở tại nông trường gần Tân Điền – Khi ấy giáo họ Tân Điền được thành lập. Cứ mỗi tháng 4 Chúa Nhật, em đi dự lễ cũng chưa cảm nhận nhiều về Chúa. Rồi nhờ các anh, chị trong Tân Điền em đã may mắn được biết về Đức Mẹ và đến với Mẹ. Học hỏi về Mẹ, được tận hiến cho Mẹ và gia nhập gia đình Đức Mẹ. Mỗi lần có Thầy về chia sẻ, em thấy hiểu thêm rất nhiều. Và may mắn hơn, em được mời vào ban phục vụ của gia đình giáo họ Tân Điền. Nhờ có dịp tiếp xúc cùng các anh chị ban phục các xứ, họ khác, tầm nhìn được mở rộng. Đang êm ả như vậy thì vì công việc làm ăn, gia đình em lại chuyển nhà ra Tân Lợi. Nhưng cứ mỗi chiều thứ bảy em lại vào Tân Điền sinh hoạt. Ở họ Tân Lợi, vào tháng Mân Côi, em thấy người ta đi đọc kinh cũng đông và kéo dài hết tháng, nhưng lại chưa có hội đoàn nào. Lúc đó các anh trong ban phục vụ miền có hỏi em - Liệu có thể thành lập gia đình tận hiến ở Tân Lợi không ? Em nói : Chắc được nhưng phải từ từ, em còn phải làm quen với họ đã. Và một năm sau đó, em đã cùng với 6 chị nữa thực hiện buổi cầu nguyện đầu tiên vào tối Noel 2004. Lúc đầu em cũng gặp nhiều khó khăn, trước đây ở Tân Điền đã có sẵn nền nếp, nhưng ở đây mọi việc đều do em đảm nhiệm. Dần dần mọi chuyện cũng qua và tốt đẹp. Đến nay Tân Lợi đã có những anh chị tận hiến gia đình Đức Mẹ được thành lập, có ban phục vụ điều hành công việc gia đình. Với cương vị một thành phần trong ban phục vụ, em có đôi lời muốn chia sẻ cùng các anh chị. Thưa các anh chị, đã là người con tận hiến cho Mẹ, làm việc gì chúng ta cũng làm vì Chúa và Mẹ. Hãy kiên trì và trung thành với Chúa là lẽ đương nhiên, nhưng cũng phải chân thành và yêu mến mọi người chung quanh nữa. Khi gặp bất cứ chuyện gì dù to dù nhỏ, dù vui buồn cũng phải thật sự bình tĩnh lắng nghe và thấu hiểu, tập nhịn nhục trong mọi tình huống. Đã là người trong ban phục vụ thì luôn ý thức rằng : Nếu họ nói xấu mình thì phải nghĩ rằng họ đang hát cho mình nghe, mà nghe riết rồi cũng sẽ quen, mà họ hát chán rồi cũng thôi. Có như vậy thì mới đồng hành với Chúa và Mẹ cách vui vẻ được. Sau nữa, em cũng xin các anh chị gia đình miền Phước Long thân yêu cầu nguyện cho gia đình em cách riêng, để gia đình nhỏ bé của em luôn sống đẹp lòng Chúa và Đức Mẹ. Và em cũng cầu chúc cho toàn thể gia đình Phước Long luôn mạnh giỏi, hạnh phúc và bình an. Luôn như những cây đèn cầy đang cháy, tan chảy ra tới giọt sáp cuối cùng. Kính chào yêu thương và hiệp nhất |